Nghẹn ngào đón người hiệp sĩ đường phố về với quê nhà

( PHUNUTODAY ) - Những người thân đón anh trong nước mắt và sự đau lòng, sự ra đi của anh để lại khoảng trống quá lớn trong lòng người thân và bạn bè.

3 giờ sáng nay (15/5), thi thể hiệp sĩ Nguyễn Văn Thôi (42 tuổi, thôn Chánh Khoan Tây, xã Mỹ Lợi, Phù Mỹ- Bình Định) đã được gia đình và người thân đón về quê nhà trong niềm tiếc thương vô hạn. Rất đông người thân, bạn bè, người dân trong và ngoài thôn Chánh Khoan Tây đã đổ về ngôi nhà của ông Nguyễn Bỉ (70 tuổi, cha "hiệp sĩ" Nguyễn Văn Thôi) để chia buồn cùng gia đình. Chính quyền địa phương cùng với các cơ quan chức năng đã đến để lo công tác mai táng cho "hiệp sĩ" Thôi.

Theo người dân địa phương, hoàn cảnh của gia đình "hiệp sĩ" Nguyễn Văn Thôi vô cùng khó khăn và đông con (5 người con). Năm 16 tuổi, anh Thôi rời quê hương Bình Định để vào TPHCM mưu sinh. Nhiều người dân cho biết, từ nhỏ đến lớn, anh Thôi luôn là người hiền lành, tốt tính.

Cha anh Thôi thẫn thờ đứng bên quan tài con trai

Cha anh Thôi thẫn thờ đứng bên quan tài con trai

"Mỗi lần gọi điện vào cho con thì cứ hứa về nhưng lần lữa mãi mà chẳng thấy. Đến giờ thì thất hứa luôn, còn đâu nữa. Tại sao con đã hứa mà không chịu về hả Thôi?” - ông Nguyễn Bỉ rớt nước mắt nói.

Ông kể về anh Thôi trong nước mắt: "Năm 17 tuổi, anh Thôi phải nghỉ học vào Sài Gòn kiếm sống. Từ đó, anh ít khi về quê, 3,4 năm mới về một lần được đâu 7 ngày, rồi lại đi. Đến nay, lăn lộn 25 năm nơi đất khách, làm đủ thứ nghề để kiếm sống. Nhưng tôi biết cuộc sống nó khó khăn nên không có điều kiện về. Nhiều lần, tôi và mẹ nó khuyên nó về đây để sống với vợ chồng tôi cho đỡ vất vả, cũng có lần nó hứa về, rồi không hiểu nghĩ sao, nó ở lại. Nhiều lần mẹ nó vô thăm, vẫn cho tiền nó chứ bả biết nó không có tiền. Dù lớn, nhưng vẫn là con mình, khó quá thì mình phải lo cho nó chứ biết sao.

Lần trước thằng Thôi về, nó có đem về cái giấy khen của phường. Nghe đâu nó vừa nhận do có thành tích tốt trong phong trào địa phương nơi nó sống. Hỏi ra, tôi mới biết nó vào đấy cũng tham gia bắt cướp, rồi làm hiệp sĩ. Nghe những câu chuyện nó kể, tôi cũng khuyên thôi công việc đó đi, nguy hiểm lắm. Bắt cướp mà, nếu nó không chết thì mình chết. Nó chỉ cười, rồi đi. Tôi đâu biết vào đó nó lại tiếp tục công việc ấy, cho đến ngày xảy ra chuyện như hôm nay.”

Người mẹ đau đớn như không tin vào sự thật con trai mình đã không còn trên đời nữa

Người mẹ đau đớn như không tin vào sự thật con trai mình đã không còn trên đời nữa

Bà Nguyễn Thị Ô (68 tuổi - mẹ ruột "hiệp sĩ" Thôi) cứ khóc ngất kể từ khi nghe tin con trai mất. Người đàn bà gầy khô khốc tay vịn trán nghẹn ngào kể: “Mọi chuyện xảy ra quá đau thương! Dù trước đó, nhiều lần tôi và chồng đã khuyên con bỏ đi đừng làm nữa vì nghề nguy hiểm lắm. Bọn cướp chúng táo tợn còn con tôi thì làm việc tay không như thế thì làm sao tránh khỏi được chứ?".

"Giờ con nằm đó, tôi như đứt từng khúc ruột ra. Con chẳng sống lại được nữa. Mấy hôm nay có địa phương, các nhà hảo tâm, bà con lối xóm đến chia sẻ động viện chúng tôi cũng nguôi ngoai đi phần nào…”, giọng bà Ô nghẹn lại.

Mặc dù đã chia tay nhưng chị Dung, vợ cũ của anh Thôi vẫn đau đớn trước sự ra đi của anh. Đứa con nhỏ mới chỉ 10 tuổi vẫn còn ngơ ngác trước sự hi sinh của cha

Mặc dù đã chia tay nhưng chị Dung, vợ cũ của anh Thôi vẫn đau đớn trước sự ra đi của anh. Đứa con nhỏ mới chỉ 10 tuổi vẫn còn ngơ ngác trước sự hi sinh của cha

Chị Nguyễn Thị Thanh Dung (41 tuổi, vợ cũ của anh Thôi), nghẹn ngào: “Dù hai vợ chồng đã ly hôn vì hoàn cảnh nhưng tôi biết anh ấy còn rất thương mẹ con tôi. Thường những lúc rảnh rỗi hay cuối tuần,anh ấy vẫn đến đưa con trai đi chơi, ăn uống. Trước khi cưới nhau, anh ấy chịu khó làm ăn, sau đó tham gia vào đội bắt cướp. Thấy công việc nguy hiểm đến tính mạng nên nhiều lần tôi khuyên chồng nên từ bỏ nhưng anh bảo chỉ mong giúp người.

Những lần trước ảnh về nhà nói bắt được bọn cướp, đòi lại tài sản cho người dân thì mình cũng vui. Nhưng giờ đây, anh ấy đã mãi mãi ra đi, không biết rồi mai đây tôi phải lo cho con thế nào”- nói đến đây, chị Dung ứa nước mắt: “Giờ tôi chỉ mong mình khỏe mạnh, có chỗ ở và công việc ổn định để lo cho đứa con trai 10 tuổi của chúng tôi”.

Empty
Bà con chòm xóm mỗi người ghé lại thắp cho anh Thôi nén nhang thơm, chia buồn với gia đình

Bà con chòm xóm mỗi người ghé lại thắp cho anh Thôi nén nhang thơm, chia buồn với gia đình

“Hiệp sĩ” Đỗ Công Cường (28 tuổi, trú tại quận Tân Phú, TPHCM), thuộc nhóm "hiệp sĩ" TPHCM, cho biết: “Tôi ra đây gần 5 giờ sáng để tiễn anh Thôi về quê nhà. Anh Thôi trước giờ vẫn là người khiến tôi rất kính nể. Ngoài đường anh ấy hành nghề xe ôm nhưng trong nhóm anh là người anh nhiệt huyết luôn năng nổ khi tham gia bắt cướp. Giờ thì chúng tôi đã mất đi 2 người. Mất đi một người anh nhiệt huyết, năng nổ mà tôi luôn kính trọng.

Dù đau thương và mất mát nhưng chúng tôi vẫn quyết tâm tiếp tục tham gia bắt cướp, không thể chùn bước được. Hôm nay, các đồng nghiệp đã phải nằm xuống thì ngày mai chúng tôi sẽ mạnh mẽ hơn vì trước đó chúng tôi đã lập lời thề với nhau rồi","hiệp sĩ" Cường nói dứt khoát.

Tấm bằng khen vẫn còn đó nhưng người thì đã đi xa mãi

Tấm bằng khen vẫn còn đó nhưng người thì đã đi xa mãi

Tấm bằng khen về những chiến tích của anh và nhóm hiệp sĩ TP.Hồ Chí Minh vẫn còn đó, bạn anh, người thân vẫn đó, nhưng hiệp sĩ "Thôi" thì mãi mãi ra đi. Anh nằm đó, vì sự bình yên của mỗi nóc nhà, khu phố. Những sự ra đi ấy, cũng  để lại bao nhớ thương tột độ cho những người, như mẹ anh - người đi gần hết cuộc đời, cũng đếm không hết bao lần đã khóc và dường như không còn nước mắt để khóc cho ai.

Trần Hương (t/h)/Khoevadep

Loading...